Chương 8.3
Ngọc với tay tắt vòi nước, choàng nhanh tấm khăn tắm lên mái tóc ướt, mặc quần áo rồi đi ra ngoài. Cả một ngày mệt mỏi, cuối cùng công việc cũng đã tạm ổn. Nam Anh đã có những bức ảnh mà anh muốn, Trần Hải sẽ nhận được ảnh đúng lịch dự kiến, cô cũng đã có một ngày làm việc vất vả, nhiều niềm vui, kha khá kỉ niệm và bỏ túi những kinh nghiệm ở một lĩnh vực mà cô chưa từng thử sức. Bao nhiêu áp lực dồn nén lên đôi vai cô đã bay biến theo nụ cười mang cả màu của nắng ấy, bay đi theo những lần bấm máy chớp nhoáng, nhanh chóng đi đến câu kết thúc của anh. Về đến nhà, cô chẳng kịp ăn uống gì, lăn ra ngủ đến bây giờ mới dậy tắm rửa. Đứng dưới dòng nước ấm áp, dễ chịu, ngửi mùi sữa tắm thơm dìu dịu, nhẹ nhàng làm cho Ngọc thấy thật thư thái. Lan đang lúi húi nấu gì đó trong bếp, mùi bơ tỏa ra thơm phức, dạ dày cô chẳng chịu đình công, réo lên ùng ục.
- Món gì đấy mày?
- Bánh khoai. Ăn không cưng? Chế biết cưng chưa ăn gì nên mới làm đấy. Thơm không?
- Ừ thì cũng tạm, đưa đây tao nếm mới cho đánh giá chính xác được.
- Nóng đấy con dở, ăn từ từ thôi, tao có tranh của mày đâu mà khiếp thế?
- Ờ,... ngon, em ạ.- Ngọc xuýt xoa thổi phù phù miếng bánh, cười lấy lòng.
- Chuyện, bạn mày mà lại. Thế hôm nay sao mày? Tình hình như nào rồi?
- Cũng vẫn thế, đi chụp, cả ngày, mệt muốn xỉu luôn... á, nóng quá... nhưng mà xong rồi. Kết thúc êm đẹp, tất cả còn lại phụ thuộc số giời nữa.
- Số má quái gì nữa, xong là xong chứ sao. Nhưng chàng có động tĩnh gì không mày?
- Động tĩnh gì chứ, mới quen có vài ngày, có lắp tên lửa vào tim cũng không nhanh thế đâu.
- Ai biết được, cho nhau một phút mơ mộng thì chết người à? Ai đánh thuế nhà mày? Nếu thích thì nhích luôn đi em. Thời buổi nào rồi, con e dè gì nữa. Không phải lúc nào người ta cũng đứng im đợi mày phản ứng đâu, không cho xúc tác vào, không đẩy mạnh quá trình lên, thì đến mọt kiếp hai chất nó cũng chỉ là hai chất riêng biệt trong ống nghiệm của mày thôi em ơi!
- Tao biết rồi, nhưng cái gì cũng phải có quá trình của nó chứ.
- Ừ, tùy mày. Ăn nhanh lên, rồi làm bài đi, còn đi ngủ chứ. Ngủ sớm, cho đẹp dáng, sáng da, ha!
Ngọc mỉm cười, nhìn Lan say sưa lật bánh trong chảo. Ừ thì Lan nói cũng đúng. Mà cô có thực sự thích anh không nhỉ, hay chỉ là những phút xao lòng trước một chàng trai gần như hoàn hảo bỗng nhiên xuất hiện trong cuộc đời cô. Cô chưa nhìn thấy lúc anh nổi nóng, chưa nhìn thấy lúc anh xấu tính, chưa nhìn thấy những góc khuất đằng sau vẻ ngoài lịch lãm, galang của anh, vậy thì cô cón hiểu anh đủ để nói rằng cô thích anh hay không? Cô không biết, chẳng ai biết cả. Vậy thì cứ tạm để mọi thứ ở nguyên vị trí vốn có của nó đi. Cô sẽ đợi thêm một thời gian nữa, khi có điều gì đó rõ ràng hơn rồi mới quyết định cũng không muộn.